Cho em gái chồng đến ở nhờ, gia đình tôi suốt ngày cãi vã

(Dân trí) - Em gái chồng mới tốt nghiệp, chưa tìm được việc nên xin đến nhà tôi ở nhờ vài tháng để tiết kiệm tiền thuê trọ. Tôi không ngờ từ ngày em bước vào nhà, vợ chồng tôi liên tục xảy ra mâu thuẫn.

Tôi 34 tuổi, kết hôn được 8 năm và có 2 con. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm kỹ thuật cho một công ty tư nhân, còn tôi làm nhân viên văn phòng. Vợ chồng có thu nhập ổn định nhưng hai con đang tuổi ăn học nên mọi khoản chi tiêu đều phải tính toán.

Em gái chồng tôi tên C., vừa tốt nghiệp đại học, đang trong thời gian tìm việc. Trước đó, em thuê trọ ở ghép cùng bạn bè, mỗi tháng bố mẹ chồng ở quê vẫn gửi tiền lên lo cho con gái. Sau khi ra trường, bạn ở chung phòng của em dọn đi. Mẹ chồng ngỏ ý muốn em về ở với chúng tôi một thời gian cho đỡ tiền thuê nhà.

Tôi nghe vậy thì đồng ý. Dù sao cũng là em chồng, lại đang lúc chưa có việc, tôi nghĩ giúp được gì thì giúp. Chồng tôi cũng bảo em chỉ ở tạm vài tháng nên tôi càng không suy nghĩ nhiều.

Cho em gái chồng đến ở nhờ, gia đình tôi suốt ngày cãi vã

Từ ngày em gái chồng đến sống cùng, tôi và chồng thường xuyên tranh cãi (Ảnh minh họa: Sohu).

Nhưng chỉ sau một tuần, tôi bắt đầu thấy cuộc sống trong nhà thay đổi. Em ngủ đến gần trưa vào những ngày không có lịch phỏng vấn, quần áo thay ra vứt trên sofa, nhiều hôm ăn uống xong cũng để nguyên bát đũa trên bàn.

Tôi đi làm về vừa lo cơm nước cho 2 con, vừa dọn dẹp nhà cửa. Một lần thấy em nằm xem điện thoại giữa đống quần áo, tôi nhờ em gấp giúp để mình còn nấu cơm. Em miễn cưỡng làm nhưng thái độ khiến tôi khá khó chịu. Có hôm tôi bận việc, nhờ em đón 2 cháu ở trường vì trường ngay gần nhà. Em nói đang gửi hồ sơ xin việc. Chiều hôm đó, tôi về đến nơi mới biết em ở nhà cả buổi.

Tôi không nói gì với em, chỉ kể với chồng rằng dạo này mình hơi mệt vì công việc và việc nhà nhiều hơn. Không ngờ tối hôm đó, anh quay sang hỏi: “Em có vấn đề gì với cái C. à?”.

Tôi ngạc nhiên khi biết C. đã kể với anh rằng tôi không thích em ở đây, suốt ngày sai việc rồi tỏ thái độ. Tôi giải thích mình chỉ nhờ em những việc trong khả năng, chưa bao giờ coi em như người giúp việc.

Chồng tôi chỉ nói: “Nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Em là chị dâu, nhường em một chút có mất gì đâu”.

Từ hôm đó, tôi cẩn thận hơn trong từng lời nói, nhưng những chuyện nhỏ nhặt vẫn liên tục xảy ra. Tôi mua đồ ăn về, em chê tôi tiết kiệm. Tôi nhắc các con giữ trật tự vì em đang phỏng vấn online, em lại kể với anh trai rằng tôi không coi em là người nhà…

Chồng tôi nghe em than thở nhiều lần thì quay sang trách vợ. Mẹ chồng cũng gọi điện nhắc tôi nên thương em vì em mới ra trường, chưa có việc làm. Tôi chưa từng coi C. là người ngoài, nhưng chẳng hiểu từ bao giờ, trong mắt mọi người, tôi lại trở thành người cần phải nhường nhịn em nhiều hơn.

Mâu thuẫn vợ chồng cũng bắt đầu nhiều lên. Tôi trách chồng chỉ nghe một phía, còn anh cho rằng tôi không quan tâm đến em gái. Tôi nói rõ, tôi còn đi làm, chăm con và lo việc nhà, không thể lúc nào cũng phải để ý xem em gái anh vui hay buồn.

Đỉnh điểm là cuối tuần trước, tôi về nhà sớm, định đưa 2 con đi chơi. Vừa mở cửa, tôi nghe tiếng C. nói chuyện với anh trai trong phòng: “Anh lấy phải người vợ lúc nào cũng tính toán. Em ở có mấy tháng mà chị ấy làm như em ăn hết của cải nhà này”.

Tôi đứng ngoài cửa. C. tiếp tục kể rằng tôi cố tình làm khó, thường xuyên nói xấu em với chồng và còn bảo anh “không biết chọn vợ”. Tôi chờ chồng lên tiếng nhưng sau một hồi im lặng, anh chỉ nói: “Em đừng nói nữa. Chuyện này để anh giải quyết”.

Tôi đẩy cửa bước vào, nhìn thẳng vào chồng: “Anh giải quyết như nào? Em chỉ muốn biết, trong căn nhà này, anh tin ai?”. Chồng đứng lên, vẻ mặt lúng túng. C. cúi mặt rồi chạy vào phòng.

Tối đó, tôi nói với chồng rằng nếu C. chưa tìm được việc thì cứ ở thêm, nhưng nếu sống chung không hòa hợp, em nên tìm chỗ khác. Anh im lặng một lúc rồi nói mình cần thêm thời gian để cân nhắc.

Tôi không nói thêm. Tôi chỉ biết, từ chuyện cho em chồng ở nhờ vài tháng, căn nhà của mình đã không còn là nơi khiến tôi cảm thấy thoải mái như trước. Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải việc phải chăm thêm một người, mà là cảm giác bản thân đang dần trở thành người ngoài trong chính gia đình mình...

Bình luận
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào.