"Đổ mồ hôi sôi nước mắt" nơi xứ lạ, về nước tôi phát hiện trắng tay

(Dân trí) - Tôi tưởng rằng sẽ có những ngày thảnh thơi hơn sau nhiều năm vất vả nơi xứ người nhưng khi trở về, thực tế khiến tôi thất vọng vô cùng.

Năm năm ròng rã mưu sinh nơi xứ người, động lực duy nhất giúp tôi chống chọi với những đêm đông lạnh thấu xương và những bữa cơm chỉ toàn mì tôm qua bữa chính là nụ cười của vợ con qua màn hình điện thoại và giấc mơ về một ngôi nhà khang trang ngày trở về.

Thế nhưng, đời không như là mơ. Ngày xách vali bước qua cánh cửa sân bay, ôm chầm lấy vợ con trong niềm hạnh phúc tột cùng, tôi đâu ngờ bi kịch của gia đình mình chính thức bắt đầu.

"Đổ mồ hôi sôi nước mắt" nơi xứ lạ, về nước tôi phát hiện trắng tay

Tôi sốc vì thói quen chi tiêu phóng khoáng của vợ (Ảnh minh họa: TD).

Hồi mới cưới, gia cảnh hai bên đều khó khăn, tôi bàn với vợ vay mượn để đi xuất khẩu lao động. Tôi bảo cô ấy: “Anh đi làm chừng vài năm, chịu khó cày cuốc, gửi về cho em lo liệu, trả hết nợ nần rồi dư ra một khoản để sau này vợ chồng mình có vốn làm ăn”.

Vợ tôi òa khóc, gật đầu hứa hẹn sẽ ở nhà chăm lo chu toàn cho tổ ấm, thay tôi báo hiếu cha mẹ đôi bên.

Sang bên đó, tôi làm quần quật từ sáng sớm đến đêm khuya. Tiền tăng ca, tiền thưởng, tôi chắt chiu từng đồng, không dám ăn ngon, chẳng dám mua sắm lấy một bộ quần áo mới.

Cứ đến kỳ nhận lương, tôi giữ lại một phần tư vừa đủ trả tiền thuê trọ và chi phí sinh hoạt dè sẻn nhất, còn lại bao nhiêu, tôi đều đặn gửi hết về cho vợ.

Mỗi tháng gửi về khoảng 40 triệu đồng, tôi nhẩm tính trừ đi sinh hoạt phí của ba mẹ con ở quê, sau 5 năm, ít nhất chúng tôi cũng phải để ra được một khoản kha khá, đủ để mua một mảnh đất nhỏ hoặc mở một cửa hàng buôn bán.

Ngày về nước, tôi hân hoan vạch ra biết bao dự định. Qua được một tuần nghỉ ngơi, thăm hỏi họ hàng làng xóm, tối hôm đó, tôi thủ thỉ với vợ: “Giờ anh về rồi, không đi nữa. Số tiền bao năm qua anh gửi, trừ chi phí sinh hoạt ra, vợ chồng mình còn khoảng bao nhiêu hả em? Cứ rút ra, anh tính tìm hiểu mối nhập hàng về mở đại lý, phần còn lại xem có mảnh đất nào nhỏ nhỏ thì mình mua để dành cho con”.

Vợ tôi nghe đến đó thì khựng lại, đôi tay đang thu dọn ấm chén bỗng run rẩy. Cô ấy im lặng một hồi lâu, cúi gầm mặt, tránh ánh mắt của tôi. Một linh cảm chẳng lành xẹt qua đầu, tôi gặng hỏi. Và rồi, câu trả lời của cô ấy như một gáo nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt tôi: “Em chỉ tiết kiệm được vài chục triệu đồng thôi”.

Tôi sững sờ, bàng hoàng đến mức không thốt nên lời. Đầu óc tôi quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi. Năm năm ròng rã, số tiền gửi về phải lên đến hàng tỷ đồng, sao lại chỉ còn lại ít ỏi thế? 

Thấy tôi đứng hình, vợ bắt đầu phân trần, nước mắt rơi lã chã. Cô ấy mang ra một cuốn sổ ghi chép chi chít những khoản chi tiêu. Nào là tiền học, nào là tiền đi viện của bố đẻ, tiền thuốc men của mẹ chồng, rồi cả những khoản xây lại tường rào, sửa sang mái nhà cho ông bà nội ngoại.

Nhưng điều khiến tôi nghẹn đắng nhất là những khoản chi mang tên “đối nội, đối ngoại”. Vợ tôi lập luận rằng, mang tiếng có chồng đi làm ăn xa, khấm khá, cô ấy không thể chi tiêu bủn xỉn để người ta cười chê.

“Anh xem đi, chú út nhà anh cưới vợ, em phải mừng hẳn một cây vàng để giữ thể diện cho anh với họ hàng. Rồi bên họ ngoại có người ốm đau, xây nhà cất cửa, em cũng phải đóng góp phần hơn. Làng xóm giỗ chạp, người ta đi một, em phải đi hai, đi ba. Con cái ra đường quần áo phải tươm tất, học hành phải chỗ tốt nhất”, cô ấy nói.

Vợ tôi còn cho rằng, chồng đi làm cũng là để nuôi vợ con. Vợ lo toan cho gia đình, cho hai bên nội ngoại rạng rỡ như thế là hợp lý. “Chẳng lẽ anh muốn em sống khắc khổ, tằn tiện để thiên hạ dè bỉu là chồng đi Tây đi Tàu mà vợ con ở nhà như kẻ rách rưới sao?”, vợ tôi phân bua.

Nghe từng lời của vợ, tôi như người mất hồn. Cơn giận nghẹn ứ ở cổ họng nhưng không thể phát hỏa. Tôi nhìn cuốn sổ dày cộm những khoản chi, đa phần là để "giữ thể diện", lòng đau như cắt.

Ở nơi xứ lạnh, có những hôm ốm sốt tôi vẫn cắn răng vác từng bao hàng, có những bữa cơm chan nước mắt vì nhớ nhà, tôi chỉ nghĩ đến tương lai của các con. Vậy mà ở nhà, mồ hôi nước mắt của tôi lại được dùng để đắp đổi cho những mối quan hệ xã giao, những cái danh hư ảo.

Tôi khó xử vô cùng. Trách vợ thì không đành, vì xét cho cùng, cô ấy không đem tiền cho trai, không ăn chơi trác táng. Suốt 5 năm qua, một tay cô ấy chăm con ốm đau, lo ma chay hiếu hỉ đôi bên, những vất vả ấy không thể phủ nhận.

Suy nghĩ của cô ấy không hẳn là sai. Đàn ông là trụ cột, làm ra tiền để vợ con được sống sung túc. Nhưng sự chênh lệch trong tư duy tài chính đã tạo ra một vực thẳm giữa hai vợ chồng. Cô ấy coi tiền tôi gửi về là bổng lộc để thụ hưởng và chia sẻ ngay lập tức, còn tôi coi đó là vốn liếng máu xương để kiến tạo tương lai.

Giờ đây, ở tuổi ngót nghét 40, tôi lại trở về vạch xuất phát với hai bàn tay trắng. Nhìn vợ khóc lóc tủi thân, cho rằng chồng hẹp hòi, tính toán từng đồng, tôi chỉ biết thở dài.

Gia đình đoàn tụ rồi nhưng tương lai phía trước mịt mờ quá. Lẽ ra, trước khi đi, tôi phải rõ ràng về bài toán tài chính, phải vạch ra giới hạn chi tiêu thay vì cứ nhắm mắt gửi tiền rồi phó mặc tất cả. Cái giá tôi phải trả bằng 5 năm tuổi trẻ và sức khỏe, thực sự quá đắt đỏ và cay đắng!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Bình luận
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào.